Diễn đàn Giới tính & HIV  |  Web Link  |  Giới thiệu  |  Liên hệ  |  English 
Kiểu gõ VNI Ngày 04 tháng 12 năm 2008
Thông tin HIV
Thăm dò
Thời trang
Thể thao
Làm đẹp
Văn hóa & Giải trí
Âm nhạc
"Cơn lốc" trong tổ ấm
VietnamNet - 00:00' 03/09/2008 (GMT+7)
Cuộc sống gia đình tôi đã trải qua nhiều sóng gió. Nhưng tôi không nghĩ rằng: nhiều con sóng nhỏ gom lại thành một con sóng lớn. Con sóng lớn đó dường như đang ở ngoài cửa, chỉ chờ phút giây tôi yếu lòng sẽ ập vào và cuốn trôi tất cả.

Tôi luôn cố gắng giữ sự êm ấm cho gia đình mình
Tôi lấy chồng đã được 6 năm và có một bé trai thông minh, kháu khỉnh. Có một điều, vợ chồng tôi hay cãi nhau vặt, có khi cãi nhau xong nhìn lại vấn đề hóa ra chẳng có gì to tát. Tôi cũng cố gắng để mọi chuyện trong nhà êm ấm. Nhưng mọi chuyện bắt đầu từ khi tôi nhận ra sự thay đổi của chồng tôi.

Lần nào cãi nhau, anh cũng cố tình "chuyện bé xé ra to", sau đó là đi biền biệt từ sáng và chỉ trở về nhà vào 2-3 giờ sáng. Không một lời thăm hỏi, quan tâm đến vợ, không một ánh mắt dành cho con. Sự việc cứ thế tiếp tục hàng tháng nếu tôi không mở lời trước. Tôi vẫn cố níu anh về với gia đình. Một lần, hai lần...và cứ thế.

Cho đến ngày tôi nhận ra rằng tôi cứ đi trên một lối mòn, và anh cũng vậy. Nhưng đáng ngại hơn là anh bắt đầu giao du với nhiều đối tượng bạn bè (kể cả nghiện hút, bài bạc, gái gú...). Lúc vợ chồng vui vẻ tôi lựa lời khuyện nhủ anh thì anh đánh tôi và tỏ ra thân mật hơn với đám bạn của anh, và lại đi từ sáng đến đêm...

Tôi không muốn vợ chồng đánh cãi nhau trước mặt con nên cố gắng giữ cho gia đình cái vỏ bình yên. Nhưng trong góc khuất tâm hồn, tôi nhận ra hình như mình đang dần trở nên băng giá. Đã lâu lắm rồi tôi không chia sẻ được với chồng bất kể chuyện gì, cũng thấy mình thiếu vắng một bờ vai để tựa lúc cần chia sẻ. Thậm chí, khi tôi khóc vì người nhà mất, chồng tôi còn cười và nói rằng "Gớm, thương người nhà quá nhỉ". Tôi lạnh sống lưng vì câu nói của chồng.

Hình như tôi cố gắng để xích lại gần anh thì anh lại dịch xa tôi thêm một chút. Lâu lắm rồi, con tôi không được bố bế bồng, tôi không có ai động viên, tâm sự. Tôi dần rơi vào khoảng trống của chính lòng mình. Mặc dù vậy, tôi vẫn chu đáo với chồng con. Tôi bật khóc nhìn mâm cơm nguội ngắt sắp trên bàn mà chồng tôi không thèm động tới vì anh đi ăn ở đâu đó. Tôi cứ lặng lẽ sống như vậy và tự hỏi: Anh có còn yêu tôi nữa hay không? Tôi thèm có một bờ vai để dựa, thèm có người để tâm sự sẻ chia. Nếu cuộc sống cứ thế này tiếp diến thì gia đình tôi sẽ đi đến đâu? Tôi phải hiểu thế nào về chồng mình và hành xử thế nào cho đúng?


CÁC TIN ĐÃ ĐƯA:
▪ Áp lực vì không kiếm tiền giỏi  (03/09)
▪ Nối giáo cho... bồ chồng  (03/09)
▪ Tôi bị 'gạ đổi' chồng  (30/08)
▪ Vợ cũ muốn đi bước nữa  (29/08)
▪ Tâm sự chàng độc thân “tự sướng” (29/08)
▪ Tránh tổn thương khi tình yêu không lối thoát (29/08)
▪ Ngày xưa: Tôi và anh...  (29/08)
▪ Mất đời con gái vì người yêu qua chat (28/08)
▪ Nhà chồng nghiệt ngã  (28/08)
▪ Khi chồng là "con bạc"  (28/08)
Diễn đàn - Bài mới
Cùng chia sẻ tâm sự
CLB Spam của những member đang chờ xét nghiệm
Thời gian vừa rồi, cũng như lúc này mà không có mấy anh em trên DĐ chắc Longnhut khủng hoảng ...
04/12/08 01:22 bởi LONGNHUT
Hỏi đáp về HIV
xin mọi người giúp đỡ giùm mình ở tp
Gửi bạn Saicangsai,Trước tiên, longnhut mong bạn bình tĩnh và bình an!Đọc lại những bài của ...
04/12/08 00:15 bởi LONGNHUT
Tin tiêu điểm
Trao đổi Logo
:: Tham quan chuyên mục
GIẤY PHÉP SỐ: 419/GP-BC DO CỤC BÁO CHÍ - BỘ VHTT CẤP NGÀY 01/10/2004
Đ/c: Khu Biệt Thự 282 Nguyễn Trọng Tuyển, Q. Phú Nhuận, TP. HCM.
ĐT: (08) 3845 6684. E-mail: info@LawSoft.vn